Tiêu Diễm ngạc nhiên: “Chỉ là cái gì? Tiểu sư đệ, ngươi đừng có úp úp mở mở.”
Nhóc tỳ nhìn Tiêu Diễm bằng ánh mắt kỳ quái: “Chỉ là ta cảm thấy, trong bốn người chúng ta, hắn có vẻ thân cận với Đại sư huynh hơn.”
Tiêu Diễm ngẩn người, giơ tay chỉ mũi mình: “Ta?”
Nhóc tỳ gật đầu lia lịa: “Hắn chẳng để ý đến ai, chỉ khi Đại sư huynh làm động tác thì hắn mới có chút phản ứng, tuy rằng phản ứng cũng không rõ ràng lắm.”




